Sau ngày mất nước người anh còn lại bị bắt đi “cải tạo”. Anh tôi cũng như ba tôi trước sau đều phục vụ thuộc tại tiểu đoàn 12 Pháo Binh. Tuy là sĩ quan cấp úy, nhưng không hiểu sao anh tôi lại bị đưa ra Bắc.
Showing posts with label • CHUYỆN ĐẦY "MÁU" VÀ "NƯỚC MẮT". Show all posts
Showing posts with label • CHUYỆN ĐẦY "MÁU" VÀ "NƯỚC MẮT". Show all posts
Wednesday, February 22, 2023
Tuesday, February 21, 2023
Võ Ngọc Ẩn - Người Lính Nhảy Dù VNCH Chạy Xe Ôm trên đất Sài Gòn - Phan Thuý Hà
Nguyễn Dân Việt - Phan Thuý Hà
(Viết về một người Lính già vừa mất Võ Ngọc Ẩn).*Xin được thắp cho Anh một nén nhang.
Viết sách về người thật mình có nỗi khổ tâm. Là khi nghe tin họ ra đi. Mình luôn bị day dứt, mà không hiểu mình day dứt vì điều gì. Các nhân vật trong sách mình nhiều người khổ quá. Khổ tinh thần đã đành, tiền bạc cũng không có, bệnh tật nữa.
Saturday, December 13, 2014
• Giọt Máu Rơi Của Người Lính Chết Trẻ - Phùng Annie Kim
Bài viết mới nhất của Phùng Annie Kim là câu chuyện hơn 40 năm sau của chiếc trực thăng U-H1 bị bắn rơi trong cuộc hành quân Hạ Lào năm 1971.
Với 14 bài viết trong năm, trong đó có bài "Chú Lính Mỹ" tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Bài viết mới nhất của Phùng Annie Kim là câu chuyện hơn 40 năm sau của chiếc trực thăng U-H1 bị bắn rơi trong cuộc hành quân Hạ Lào năm 1971.
Với 14 bài viết trong năm, trong đó có bài "Chú Lính Mỹ" tác giả đã nhận giải Danh Dự Viết Về Nước Mỹ 2014. Bà là một nhà giáo, định cư tại Mỹ theo diện HO năm 1991, hiện là cư dân Westminster, California. Bài viết mới nhất của Phùng Annie Kim là câu chuyện hơn 40 năm sau của chiếc trực thăng U-H1 bị bắn rơi trong cuộc hành quân Hạ Lào năm 1971.
Friday, May 2, 2014
Sunday, April 20, 2014
• Người Lính Việt Nam Cộng Hòa
Người Lính Việt Nam Cộng Hòa
Posted on April 20, 2014 by HieuLe
Ông tôi là người lính VNCH và câu chuyện tôi không bao giờ quên.
Ông tôi là người lính VNCH. Ông có đầy đủ phẩm chất của người lính chiến từ thời Đệ nhất qua thời Đệ nhị Cộng Hòa và đến nay vẫn còn nguyên phẩm chất ấy.
Cách đây vài năm, nhà có khách, một vị khách trẻ hơn ông độ 20 tuổi với cách ăn mặc bình thường, giản dị. Chú ấy bước vào nhà, miệng mỉm cười, tay giở nón ra nhìn ông tôi và nói: Cháu chào bác! Giọng chú ấy nhẹ nhàng, tình cảm. Ông tôi nhìn kỹ và hoảng hốt đứng bật dậy một cái rụp nhanh nhẹn như tác phong của một người lính trẻ.
Saturday, April 19, 2014
• NGƯỜI BỎ BÁO - Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Hoa Kỳ, một đất nước xa lạ, nhưng đã cho con nhiều
cơ hội thành một con người lương thiện
NGƯỜI BỎ BÁO
by Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
cơ hội thành một con người lương thiện
NGƯỜI BỎ BÁO
by Hạo Nhiên Nguyễn Tấn Ích
Trời California được tiếng là ấm áp, nhưng cái rét của mùa Giáng sinh cũng đủ làm tê cóng cả tay chân. Phong mới qua Mỹ chưa đầy một năm, dành dụm tiền trợ cấp mua được chiếc xe Ford Mustang đời 80, chạy bốc, cứng cáp nhưng khổ nỗi, xe tám máy uống xăng thần sầu.
Wednesday, April 16, 2014
• Câu chuyện ‘Thủy Chung’ của ngưồi vợ lính VNCH
Vào khoảng năm nào, tôi không còn nhớ rõ (có lẽ 1983 hay 1984 gì đó), lúc còn ở tại VN (Sài-Gòn) , trong một lần đến chơi nhà người bạn thơ Trần Thiện Hiếu (hiện đang ở Sydney – Úc Châu), tôi gặp ông Hà Thượng Nhân và một người nữa vừa được Cộng sản trả tự do sau thời gian bị tù gọi là ‘bị Học tập cải tạo’.
Tuesday, February 25, 2014
• Chuyện người tóc bạc sớm
Tiên Sha - Lê Luyến
Tặng bạn tôi, Biệt kích Nguyễn thanh Châu.
“Phong trần xuôi một bước lưu lạc
Đầu xanh theo một chuyến Xuân tàn”
Tản Đà
Thursday, February 20, 2014
• Em bé gái trên Đại Lộ Kinh Hoàng của Mùa Hè Đỏ Lửa 1972
Người tài xế tên Tài trả lời: “Ông thầy cho nó bú đi! Ông thầy không có sữa thì lấy bi đông nước chấm đầu ngón tay vào nước để vào miệng nó cho nó bú.”
Vào mùa hè đỏ lửa năm 1972, một em bé 4 tháng tuổi nằm trên xác mẹ trên Đại Lộ Kinh Hoàng; em đang trườn người trên bụng mẹ tìm vú để bú nhưng mẹ đã chết từ bao giờ. Một người lính Quân Cụ chạy ngang, bồng em bé bỏ vào chiếc nón lá rồi chạy qua cầu Mỹ Chánh, trao lại cho một Thiếu úy Thủy Quân Lục Chiến đang hành quân.(Hình: Em bé nay là Trung Tá Kimberly M. Mitchell)
Wednesday, February 19, 2014
• Thời Thế, Thiện, Ác, và… Con Người - Vương Mộng Long- K20
Thời Thế, Thiện, Ác, và… Con Người
Một ngày cuối tháng Ba năm 1970 Thượng Sĩ Woodell ghé Cư Xá Trần
Quí Cáp- Pleiku đón tôi vào Bệnh Viện 71 Dã-Chiến Hoa-Kỳ để ghi tên xin khám
bệnh. Hôm sau, tôi chính thức nhập viện để được giải phẫu một vết thương. Đúng
lý ra, hôm đó, tôi phải lên đường về trình diện Tổng Y Viện Cộng-Hòa theo quyết
định của Bác Sĩ Trung, Giám-Đốc Quân Y Viện Pleiku. Chỉ vì sáu tháng trước đây,
vết thương trên vai trái của tôi đã được mổ một lần. Lần đó bác sĩ chỉ lấy ra
được hai mảnh đạn nhỏ, còn mảnh đạn lớn vì ở quá sâu lại dính với xương vai,
nên tôi được xuất viện về đơn vị, chờ ít lâu, sẽ di chuyển xuống vùng sườn
trái, khiến cả một vùng cơ bắp sưng tấy, và đang làm độc. Ban Giám Đốc Quân Y
Viện Pleiku đã làm thủ tục chuyển tôi về Tổng Y Viện Cộng-Hòa vì nơi đây có nhiều
phương tiện chữa trị hơn. Tôi về đơn vị trình bày việc này cho trung tá liên
đoàn trưởng, lúc đó cũng có mặt ông trung tá cố vấn trưởng liên đoàn. Ông trung
tá Hoa-Kỳ nêu ý kiến, giới thiệu tôi vào Bệnh Viện 71 Dã-Chiến Hoa-Kỳ trước,
nếu chữa không xong, họ sẽ chuyển tôi ra Hạm Đội 7.
Monday, February 17, 2014
• CUỐI ĐƯỜNG - Vương Mộng Long - k20
CUỐI ĐƯỜNG
"Vinh quang một đời của người cầm quân là một món nợ.
Nợ với tổ quốc, với đồng bào, và với thuộc cấp của mình!"...
(Vương Mộng Long)
Bảy giờ sáng ngày Ba Mươi tháng Tư 1975, tôi dừng quân trên một tọa độ cách thủ đô Sài-Gòn hơn hai chục cây số. Nơi đây là đoạn cuối của Quốc Lộ 1. Chỉ còn một quãng đường ngắn ngủi nữa thôi, Quốc Lộ 1 sẽ chấm dứt.
"Vinh quang một đời của người cầm quân là một món nợ.
Nợ với tổ quốc, với đồng bào, và với thuộc cấp của mình!"...
(Vương Mộng Long)
Bảy giờ sáng ngày Ba Mươi tháng Tư 1975, tôi dừng quân trên một tọa độ cách thủ đô Sài-Gòn hơn hai chục cây số. Nơi đây là đoạn cuối của Quốc Lộ 1. Chỉ còn một quãng đường ngắn ngủi nữa thôi, Quốc Lộ 1 sẽ chấm dứt.
Monday, February 10, 2014
• Nét Buồn Thời Chiến - Mũ Nâu Lê Hùng
Nét Buồn Thời Chiến
Sau cuộc hành quân khai thông Quốc lộ 14 nối liền Pleiku và Kontum, tiểu đoàn chúng tôi được lệnh về Kontum dưỡng quân. Vừa về đến hậu cứ, chưa kịp tháo dây
Mũ Nâu Lê Hùng
Sau cuộc hành quân khai thông Quốc lộ 14 nối liền Pleiku và Kontum, tiểu đoàn chúng tôi được lệnh về Kontum dưỡng quân. Vừa về đến hậu cứ, chưa kịp tháo dây ba chạc và bỏ chiếc mũ sắt, tôi nhận được công điện khẩn goị lên trình diện Đại tá Chỉ Huy Trưởng Biệt Động Quân của Quân Đoàn II. Tôi được chỉ định Xử Lý Thường Vụ Tiểu đoàn trưởng Tiểu đoàn 72 BĐQ, thay thế Đại úy Lê văn Dưỡng bị bệnh, đem quân về giải tỏa ngã ba Daksong đang bị cộng quân đóng chốt. Tôi họp các Đaị đội trưởng thông báo tin tức, ra lệnh cấm trại 100% chuẩn bị hành quân.
• Tuổi Mộng - Dương Thượng Trúc
Tuổi Mộng
Dương Thượng Trúc là bút hiệu của Bùi đăng Thủy, một người lính Biệt Động Quân. Với cuộc tấn công năm Mậu Thân của giặc Cộng vào giữa những giây phút thiêng liêng của dân tộc, anh đã:
Chân Dung Tác Giả.

Dương Thượng Trúc là bút hiệu của Bùi đăng Thủy, một người lính Biệt Động Quân. Với cuộc tấn công năm Mậu Thân của giặc Cộng vào giữa những giây phút thiêng liêng của dân tộc, anh đã:
...Từ giã mái ấm gia đình, anh cất bước ra đi.
bỏ lại sau lưng một trời hoa mộng...
bỏ lại sau lưng tương lai mở rộng,
bỏ lại sau lưng những cuống quýt hẹn hò...
anh ra đi để gìn giữ tự do,
và ngăn chận bước chân loài quỷ đỏ...
bỏ lại sau lưng một trời hoa mộng...
bỏ lại sau lưng tương lai mở rộng,
bỏ lại sau lưng những cuống quýt hẹn hò...
anh ra đi để gìn giữ tự do,
và ngăn chận bước chân loài quỷ đỏ...
Tốt nghiệp Khóa 9/68 Trường BB/TĐ. Tình nguyện về Binh chủng Mũ Nâu. Phục vụ tại TĐ 11/BĐQ/Pleiku. Sở thích: viết văn, làm thơ, soạn nhạc..., và uống rượu... Viết dưới nhiều bút hiệu, như: Dương Thượng Trúc, Nguyễn mộng Thường, Mũ Nâu 11, Vàng nhu, Bảo Thịnh, Đạt Thịnh, Hải Âu, H2O, Trúc Dương, Huy Tâm, Thủy Đăng...
Trang nhà: www.tangnhonphu.com
Email: Munau11@hotmail.com
Email: Munau11@hotmail.com
• Đằng sau cuộc chiến - Phạm Tín An Ninh
Đằng sau cuộc chiến - Phạm Tín An Ninh
Cuộc chiến ba mươi năm kết thúc, nhưng chỉ làm cho đất nước điêu linh, dân tộc khốn cùng, kéo theo bao chia ly tan tác.
Cuộc chiến ba mươi năm kết thúc, nhưng chỉ làm cho đất nước điêu linh, dân tộc khốn cùng, kéo theo bao chia ly tan tác. Trước tháng 4/1975 hầu hết những người trai trẻ miền Nam là lính chiến.
Nếu may mắn sống còn qua một thời lửa đạn, cuối cùng cũng khốn khổ trong ngục tù sau lần bại trận oan khiên. Ra khỏi tù, tứ tán trôi dạt muôn phương, ngỡ không bao giờ còn gặp lại những bạn bè đồng đội cũ. Vậy mà dường như được đất trời thương xót chở che, run rủi bao cuộc trùng phùng bất ngờ, cảm động, như họ vừa cùng tái sinh ở một thế giới nào khác.
Sunday, February 9, 2014
• THẰNG BÉ ĐÁNH GIÀY NGƯỜI NGHĨA LỘ - Phạm Tín An Ninh
Mấy ngày ngắn ngủi ở Sài Gòn, tôi thường đến ăn tối tại một quán ăn gần khách sạn tôi ở, đi bộ chừng năm phút, có tên Nhà Hàng Thanh Niên, nằm phía sau nhà thờ Đức Bà. Một nơi tương đối yên tĩnh, khu vườn lộ thiên nhỏ nhưng với những khóm trúc dễ thương, và nhất là được nghe lại những bản nhạc tình ca -kể cả tình lính- của miền Nam thuở trước.• Giữa bầy lang sói Việt cộng năm 1972 - Phạm phong Dinh
Giữa bầy lang sói Việt cộng năm 1972
by Phạm phong Dinh
by Phạm phong Dinh
Ba tháng dưới sự chiếm đóng của quân cộng sản (trước khi quân đội VNCH tái chiếm lại), cuộc sống của người dân Bồng Sơn – Bình Định đã bị dìm xuống một địa ngục có thật. Những hình ảnh kinh hoàng của Mậu Thân 1968 ở Huế 25 ngày đêm oằn oại tang thương dưới bạo lực cộng sản, những cuộc tàn sát ghê rợn, những hố chôn hàng ngàn người sống lẫn chết tập thể đã được tái diễn chính xác tại vùng Bắc Bình Định. Vẫn cướp đoạt, tập trung giết chóc và trời ơi ! hãm hiếp tập thể những em gái trên mười tuổi, những thiếu nữ trong trắng đang độ mộng mơ xuân thì, cho đến những phụ nữ trên dưới bốn mươi đã có chồng.
• CSVN Đánh Chìm Tàu «Chi Mai» Để Cướp Của -Thuyền Trưởng Tàu CSG92
Những tên Việt cộng đã lừa gạt, thu vàng của người Việt gốc Hoa, rồi tống họ ra biển trên những chiếc thuyền có gài sẵn chất nổ, và cho nổ tung, để giết chết những nạn nhân vô tội này, là những tên tàn ác, là những tên đồ tể!
Cần phải biết: những tên Việt cộng này, ngoài một số ở trong nước, vẫn có những tên đã được đảng Cộng sản đưa sang các nước Âu, Mỹ, để hoạt động "nằm vùng" trong nhiều lãnh vực... Người Việt Tỵ nạn cộng sản thực sự, phải hết sức thận trọng trong việc giao du với chúng, phải loại trừ bọn chúng, không cho bọn chúng có cơ hội để xâm nhập vào hàng ngũ của người Việt Quốc Gia yêu nước và chống Cộng.
Cần phải biết: những tên Việt cộng này, ngoài một số ở trong nước, vẫn có những tên đã được đảng Cộng sản đưa sang các nước Âu, Mỹ, để hoạt động "nằm vùng" trong nhiều lãnh vực... Người Việt Tỵ nạn cộng sản thực sự, phải hết sức thận trọng trong việc giao du với chúng, phải loại trừ bọn chúng, không cho bọn chúng có cơ hội để xâm nhập vào hàng ngũ của người Việt Quốc Gia yêu nước và chống Cộng.
• Đêm kinh hoàng trong hang Hòn Kẽm - Giết Con Để Cứu Bộ Đội Dép Râu
Đêm kinh hoàng trong hang Hòn Kẽm
http://dulich.tuoitre.com.vn/Tianyon/Cache/Image/71/266071.jpg
Cầm chiếc khăn, bà hốt hoảng nhớ về cái chết của con
TTCT - Vì cháu khóc quá, sợ lộ Mỹ sẽ giết hết dân, người mẹ đó đành chôn sống đứa con ba tháng tuổi do mình rứt ruột sinh ra vào một đêm tối trời của mùa đông năm 1969. Cháu chết đi là để bảo tồn hàng trăm tính mạng dân thường đang chạy giặc trốn tại hang núi Hòn Kẽm.
http://dulich.tuoitre.com.vn/Tianyon/Cache/Image/71/266071.jpg
Cầm chiếc khăn, bà hốt hoảng nhớ về cái chết của con
TTCT - Vì cháu khóc quá, sợ lộ Mỹ sẽ giết hết dân, người mẹ đó đành chôn sống đứa con ba tháng tuổi do mình rứt ruột sinh ra vào một đêm tối trời của mùa đông năm 1969. Cháu chết đi là để bảo tồn hàng trăm tính mạng dân thường đang chạy giặc trốn tại hang núi Hòn Kẽm.
• Rừng Khóc Giữa Mùa Xuân Phạm Tín An Ninh
Phạm Tín An Ninh
Hơn
hai mươi năm nay, từ ngày đến định cư ở Na-Uy, một nước Bắc Âu nổi
tiếng với những mùa đông dài băng giá, nhưng lại rất đẹp vào những ngày
hè và lãng mạn vào thu, tôi vẫn giữ thói quen đi len lỏi trong rừng,
không chỉ vào những ngày nghỉ cuối tuần mà bất cứ lúc nào thấy lòng mình
trăn trở. Không phải tò mò vì những cuộc tình cháy bỏng trong “Rừng
Na-Uy”, cuốn tiểu thuyết nổi tiếng mới đây của một ông nhà văn Nhật Bản,
nhưng để được lắng nghe những tiếng khóc. Tiếng khóc của cây lá, của gỗ
đá trong rừng. Tiếng khóc có mãnh lực quyến dụ tôi, thúc bách tôi, cho
dù nó đã làm cho tôi đau đớn, khốn khổ gần cả một đời.
Subscribe to:
Posts (Atom)
.jpg)





